Không uống thuốc, thân thể Cố Dĩ An theo bản năng kháng cự sự vuốt ve và hôn môi của Ôn Thần.
Ôn Thần biết cô sẽ cự tuyệt, đầu gối chống lên đôi chân lộn xộn của cô, tàn nhẫn nhéo cằm cô, đầu lưỡi duỗi vào trong khoang miệng cô dùng sức quấy đảo, tay trái đẩy áo lót lên trước, dùng sức nắm đầu vú cô.
"Ư......" Đau.
Ôn Thần chống lên trán của cô, dừng nụ hôn lại, ngón cái cùng ngón giữa tàn nhẫn xoa xoa đầu vú cô, hơi thở thô suyễn, khàn giọng cảnh cáo: "Tôi là một người đàn ông bình thường, tôi cũng biết ghen, cũng sẽ tức giận, tôi mặc kệ trước kia em và Thượng Quân Sách và Lâm Mặc có quan hệ gì, Cố Dĩ An em hiện tại là người phụ nữ của tôi, tôi không cho phép em đến gần bọn họ nữa, hiểu không? Không được!"
Lời tuyên bố chủ quyền trực diện, ghen tuông mười phần.
Khi trở lại phòng riêng, Tô Tình nhận thấy sắc mặt Cố Dĩ An không thích hợp, rất đỏ......
"Dĩ An cậu có chỗ nào không thoải mái sao?" Tô Tình quan tâm hỏi.
"Không sao, bên ngoài quá ngột ngạt, hình như sắp mưa rồi." Cố Dĩ An ra vẻ trấn định, ánh mắt lại có chút hoảng loạn.
Trái lại, Ôn Thần ngồi đối diện cô, vẻ mặt tràn đầy sinh lực, tâm tình rất tốt.
Thật là tên cẩu nam nhân!
......
Trên đường trở về, Cố Dĩ An lái xe.
Ôn Thần uống hơi say, cửa sổ xe hé mở, trời sắp mưa nên thời tiết vô cùng oi bức, anh nhịn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lay-danh-nghia-hon-nhan-can-bo-cap-cao-/3619837/chuong-22.html