Kết hôn với Ôn Thần gần hai năm, câu hỏi mà những người bạn quen biết bọn họ hay hỏi nhất chính là: "Cậu và Ôn Thần là hình hôn sao?"
Cố Dĩ An sớm đã thành thói quen.
"Vì sao mọi người đều cảm thấy chị và Ôn Thần là hình hôn?" Cô đem vấn đề vứt lại cho Ôn Ngôn.
Nhìn thấy vẻ đạm nhiên trong ánh mắt của người phụ nữ trước mặt, Ôn Ngôn có thể cảm nhận được lớp phòng bị và sự nguỵ trang của cô, bằng không kết hôn với anh trai gần hai năm, đã sớm bị lộ ra sơ hở trước mặt người Ôn gia: "Em và tứ ca ngay từ đầu cũng là hình hôn."
"Cho nên?" Cố Dĩ An quay đầu đối diện với cô ấy, ánh mắt bình tĩnh như nước, "Em cũng cảm thấy chị giống em đều là hình hôn?"
"......" Ôn Ngôn nhất thời không trả lời được, bởi vì cô ý thức được mình đã mất đi quyền chủ đạo trong cuộc trò chuyện này, nếu tiếp tục hỏi cũng không có được đáp án như mong muốn.
*
Xe chậm rãi chạy đến cổng lớn Ôn gia, Cố Dĩ An và Ôn Ngôn lần lượt xuống xe, mẹ chồng Lưu Vân cầm ô đứng ở cửa, nhìn qua như đã đợi rất lâu.
"Ôn Thần và Lục Diệu vừa rồi hình như có việc gấp, cơm tối cũng chưa ăn đã đi trước rồi." Lưu Vân nhìn Cố Dĩ An mặc mỏng manh, đem áo choàng đã chuẩn bị tốt choàng lên người cô, "Cũng không biết hai đứa cả ngày bận chuyện gì, ngay cả vợ mình sinh bệng cũng không có thời gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lay-danh-nghia-hon-nhan-can-bo-cap-cao-/3619817/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.