Đối diện với nụ cười pha chút thương hại của mẫu thân, Ôn Sơ Dao mới chợt hiểu ra.
Con của tội thần — sinh ra chính là lưỡi đao treo trên đầu Hoài Vương.
Hắn sao có thể cho phép đứa trẻ ấy sống sót.
Mẫu thân đứng trong gió, thần sắc thê lương:
“Ngày ngươi tìm đến ta, ngươi đã bị người gài uống t.h.u.ố.c phá t.h.a.i rồi. Máu nhuộm Hầu phủ — một mũi tên trúng hai đích, đều là tính toán của Hoài Vương.”
Bà liếc nhìn phụ thân mặt mày trắng bệch, ánh mắt như muốn nói: chỉ có ngươi là kẻ ngu xuẩn triệt để nhất.
Phụ thân vẫn không cam lòng, quay sang Ôn Sơ Dao hỏi:
“Ngươi… thật sự chưa từng có chút chân tình nào với ta sao? Những lời ngươi nói muốn gả cho ta — đều là lừa dối ư?”
Đến nước này, Ôn Sơ Dao biết mình không còn đường sống, đến cả giả vờ dỗ dành cũng lười.
Nàng căm ghét quát lên:
“Đồ ngu. Nếu ngươi đáng tin cậy, sao ta lại lưu lạc đến thanh lâu? Thái t.ử còn có thể vì tướng phủ mà quỳ trước đại điện không dậy, lấy cái c.h.ế.t ép vua — còn ngươi thì sao? Vô dụng đến cùng cực!”
“Bị Hoài Vương lợi dụng, cưới về một nữ la sát, để nhà tan cửa nát, c.h.ế.t không chỗ chôn — đó là kết cục ngươi đáng nhận!”
Niềm hy vọng cuối cùng của phụ thân bị nghiền nát.
Ông phát điên, gào thét, giơ mạnh cánh tay trái, dốc hết sức bóp cò.
Mũi ám tiễn giấu trong tay áo lao thẳng vào n.g.ự.c Ôn Sơ Dao.
Tình nhân trở mặt — mang theo hận ý…
Một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lau-nhan-hoi/5268136/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.