Khóe môi mẫu thân cong lên một nụ cười lạnh, giễu cợt hỏi:
“Độc nữ nhà họ Ôn, áo gấm cơm ngọc, ăn mặc đồ dùng còn hơn cả công chúa. Xin hỏi — những thứ vinh hoa phú quý nhuốm m.á.u đó, chẳng phải nàng ta hưởng sao?”
“Nàng ta giẫm lên xương m.á.u tướng sĩ để hưởng giàu sang, thì phải dùng cái mạng hèn sống không bằng c.h.ế.t này mà chuộc tội!”
Mẫu thân lạnh lùng bước từng bước ép tới:
“Nàng ta hết lần này đến lần khác đến trước mặt ta khoe khoang thị uy, ta nhiều lần tha cho nàng ta một mạng — như thế còn chưa đủ nhân từ sao?”
“Nàng ta muốn tình nghĩa với ngươi, cứ an phận sống ở biệt viện khu phố đông là được. Nhưng nàng ta muốn — lại là mạng sống của mẹ con ta!”
Pho tượng Quan Âm ngọc do Ôn Sơ Dao dâng tặng được hạ nhân đem tới.
Phụ thân cau mày khó hiểu:
“Ngươi lại muốn phát điên cái gì nữa?”
Ánh mắt mẫu thân lạnh hẳn xuống, “ầm” một tiếng, đập thẳng pho tượng vào trán phụ thân.
Ông ôm trán m.á.u chảy đầm đìa, rút đao chĩa thẳng vào cổ họng mẫu thân:
“Điên rồi! Điên thật rồi! Ngươi đúng là một kẻ điên! Ta sẽ g.i.ế.c ngươi — a!”
Lời còn chưa dứt, mẫu thân đã tung một cước, đá thẳng vào n.g.ự.c ông, hất văng ra xa mấy trượng.
Phụ thân ngã xuống đất, phun ra một ngụm m.á.u lớn.
Mẫu thân lúc này mới phủi tay, chỉ vào độc d.ư.ợ.c chí mạng trong bụng pho tượng Quan Âm đã vỡ nát, lạnh giọng nói:
“Loại độc này cực mạnh, chỉ cần dính vào là khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lau-nhan-hoi/5268133/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.