Ôn Sơ Dao đứng giữa đại sảnh, mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy, như muốn ngất lịm ngay tại chỗ, nhưng lại sợ mình mà ngã xuống thì chẳng còn giữ nổi chút thể diện cuối cùng.
Phụ thân mất sạch thể diện, giận dữ giơ tay định đ.á.n.h ta vì “ăn nói xằng bậy”.
Một cây trâm từ tay mẫu thân phóng ra, xuyên thẳng qua lòng bàn tay ông.
Lúc này, mẫu thân rốt cuộc mới ngẩng đầu, ánh mắt nhìn phụ thân như nhìn một kẻ đã c.h.ế.t:
“Đây là lần cuối cùng.”
Phụ thân ôm bàn tay m.á.u tuôn xối xả, gương mặt đầy oán độc, nhưng lại hoàn toàn không hiểu được ý của mẫu thân.
Tổ mẫu thì thông tuệ hơn nhiều, mặt bà tối sầm, kìm nén cơn giận, quát lớn:
“Còn không mau lôi cái thứ mất nết này ra ngoài! Từ nay về sau, Hầu phủ ta tuyệt đối không để loại dơ bẩn ấy bước chân vào cửa nữa!”
Ôn Sơ Dao, người từng ngỡ mình thanh cao kiêu ngạo, nay trước bao người mất hết cả phong thái lẫn tôn nghiêm.
Về sau đừng nói là gả vào danh môn, dù là gia đình có chút nền nếp, cũng chẳng ai dám lấy một nữ nhân lăng loàn từng bị người khác chạm vào.
Nàng ta tái mặt, nước mắt giàn giụa, giọng chưa kịp cầu xin thì đã bị ma ma trong phủ lôi ra ngoài, “bịch” một tiếng bị vứt thẳng xuống giữa đường lớn.
Vứt nát cả cái gọi là “danh dự và thể diện của thế gia thanh lưu”.
Rõ ràng những lời sỉ nhục đó là do tổ mẫu đích thân nói ra.
Nhưng quay đầu lại, người đưa đồ ngon vật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lau-nhan-hoi/5268131/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.