Ánh mắt Thẩm Tín đầy vẻ kinh hoàng, thất thanh hỏi: "Sao muội biết được?" Lửa giận không thể kìm nén dâng lên trong mắt ta, hận thù cuộn trào như sóng dữ: "Chính miệng huynh đã nói với ta mà!" "Huynh quên rồi sao? Huynh đã nói ra lúc huynh g.i.ế.c c.h.ế.t mẫu thân ta!"
Kế hoạch của Thẩm Tín rất tinh vi. Ta và mẫu thân bị giữ ở kinh thành làm con tin, hai người anh trai từ năm năm tuổi đã bị đưa ra biên cương, mười năm gặp mặt vài lần, tính tình diện mạo sớm đã đổi khác. Đúng là Tô gia đã diệt vong, không còn ai từng thấy "Tô Tín" thật sự. Nhưng họ đã đ.á.n.h thấp tình yêu của một người mẹ dành cho con trai.
Lần đó mẫu thân vô tình phát hiện Nhị ca vốn dị ứng hạnh nhân từ nhỏ bỗng nhiên khỏi hẳn, liền sinh nghi, cuối cùng phát hiện ra Thẩm Tín không phải con trai ruột của mình. Thẩm Tín cũng nhận ra điều đó, liền ngầm hạ độc mẫu thân khiến bà lâm bệnh nặng, chỉ có thể nằm liệt giường.
Ngày hôm đó vì muốn ngắm viên dạ minh châu trong của hồi môn của mẫu thân nên ta đã lén trốn dưới gầm giường, đợi mẫu thân ngủ say để trộm chìa khóa. Ngờ đâu lại đợi được Thẩm Tín bưng bát t.h.u.ố.c độc đến. Hắn đã nói ra sự thật với mẫu thân, rồi ép bà uống t.h.u.ố.c độc, nhìn bà tắt thở. Còn ta thì nấp dưới gầm giường, nghe người thân duy nhất bị hắn g.i.ế.c c.h.ế.t mà không dám phát ra một tiếng động nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
"Từ ngày đó, ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lat-do-nu-than-xuyen-khong/5294098/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.