Ta nhào vào lòng ca ca, nức nở: "Huynh không làm được, cũng giống như muội không thể làm được vậy. Thừa nhận đi, huynh yêu muội." Trong vòng tay huynh ấy, ta cảm nhận được nhịp tim dồn dập, cảm thấy cánh tay huynh ấy đang dần siết c.h.ặ.t lấy tấm thân ta. Huynh ấy vùi đầu vào cổ ta, khẽ nấc lên.
Đột nhiên, một đạo kiếm quang lóe lên, ta theo bản năng đẩy ca ca ra. Giây tiếp theo, lưỡi kiếm dài đ.â.m xuyên qua da thịt, ta ngã gục xuống đất, m.á.u chảy lênh láng. Ca ca lập tức đ.á.n.h gục tên thích khách rồi ôm chầm lấy ta vào lòng. Ca ca run giọng: "Lạc Lạc?"
Ta dịu dàng nhìn huynh ấy, rất muốn đưa tay vuốt ve gương mặt đó nhưng chẳng còn chút sức lực nào. "Ca... huynh biết không? Những năm qua muội luôn mơ cùng một giấc mơ, mơ thấy chúng ta không phải huynh muội ruột, mơ thấy chúng ta được ở bên nhau..." Ca ca bế thốc ta lên, nghẹn ngào: "Lạc Lạc, muội phải cố chịu đựng, ta đưa muội đi tìm đại phu ngay đây."
Giọng ta ngày một yếu dần: "Tiếc rằng chúng ta là huynh muội ruột, nếu có kiếp sau, muội không muốn làm muội muội của huynh nữa." "Không, muội thực sự không phải muội muội của ta, ta cũng không phải con trai ruột của Tô gia. Chúng ta hoàn toàn có thể ở bên nhau, vậy nên muội nhất định phải kiên trì, có biết không?" Ta vừa định mở miệng hỏi cho rõ, nhưng ý thức đã chìm vào bóng tối.
Khi tỉnh lại lần nữa, ta thấy ca ca đang túc trực bên cạnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lat-do-nu-than-xuyen-khong/5294095/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.