Lão thấp, lưng anh thẳng tắp.
Lão thấp, anh nện bước vững vàng.
Lão thấp, vẻ mặt anh nghiêm túc.
Lão thấp, anh vẫn bảo trì tư thế ngẩng đầu ưỡn ngực như vậy đi tới cửa ký túc xá ở tầng một..
Thân thể tiến vào đếm ngược cuối cùng thì ba, hai, một... Trạng thái vô địch tự động giải trừ.
Sau đó, lão thấp hộc máu.
"Phụt" một ngụm, có thể phun ra hơn nửa bát máu, cánh cửa bằng thủy tinh lấm tấm vết máu loang lổ, giọt máu lốm đốm xung quanh, nhìn qua làm cho người ta hết hồn.
Anh thật sự nhịn không được, thật là khó chịu...
Dựa vào cánh cửa mơ hồ cảm nhận, nhìn lên ngọn đèn lờ mờ hôn ám, Khúc Thương Mang có chút đau lòng lau khóe miệng, lại không biết động tới dây thần kinh nào: "Hự ——" lại phun ra một ngụm máu tươi lớn.
Một tay Khúc Thương Mang bắt lấy tay nắm cửa hơi rỉ sét, tay kia thì run lẩy bẩy từ trong túi quần rất nhanh lấy ra một lá bùa chú.
Tại sao là phù yên lặng?
Quên đi... Có thể làm hương vị máu ngừng lan ra cũng tốt.
Cố nén yết hầu khô khốc, Khúc Thương Mang dựng thẳng lên hai ngón tay lặng lẽ đọc chú ngữ, để tránh bởi vì huyết khí mà đưa tới phiền toái không cần thiết.
Anh thật tình không rõ dòng máu phá hoại này rốt cuộc có chỗ nào hấp dẫn người, có lẽ đối với nhân loại mà nói không có gì, nhưng là đối với nhiều chủng tộc khác mà nói, dòng máu trải qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-thap-cua-toi/2140148/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.