Hải dương phải xanh thẳm, phải thâm thúy, nó có thể im lặng yên tĩnh, cũng có thể rộng lớn mạnh mẽ.
Cảnh sắc dưới biển sâu càng thêm mê người, đa dạng, cho bạn dũng khí đưa chân vào cảm giác mộng ảo như truyện cổ tích, cung điện xanh vàng rực rỡ, chỗ nào cũng có thể thấy ngọc trai xinh đẹp, chúng tản ra vẻ mị hoặc sáng bóng, mê hoặc. Giống như đang cố gây chú ý với nhóm mỹ nhân ngư nhẹ nhàng lướt qua.
Được người cá nhặt đi, làm trang sức, là vinh hạnh của chúng, cũng tượng trưng cho sự hoàn mỹ của chúng.
Bọt khí nhẹ nhàng lóc bóc lóc bóc vụn vỡ, nhóm mỹ nhân ngư xinh đẹp lại cao quý thích kết bè kết bạn bơi lội dưới đáy biển.
Chỉ là hiện giờ tạo hình tinh xảo trên mặt các nàng, sớm mất đi vẻ sáng lạn tươi cười không gì sánh kịp của ngày xưa.
"Nơi này cũng sẽ nhanh chóng bị ô nhiễm sao? Tớ có cảm giác hít thở không thông."
"Chị Cissy... chạng vạng ngày hôm qua bị bắt giết..."
"Trời ạ, nơi này cũng không còn an toàn nữa sao?!"
"Chúng mình lại phải chuyển nhà sao?"
"Còn có hải vực nào là hoàn toàn trong suốt nữa chứ?"
"Mình thực thương các tộc nhân..."
Làm như thế nào mới có thể tránh được nguyền rủa tàn khốc hóa thành bọt biển như truyện ngụ ngôn? Làm như thế nào mới có thể giống như con người, có cuộc sống tự do tự tại?
Chẳng sợ mỗi ngày bị bắt học tập thi cử, hoặc là vì kiếm tiền mà không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-thap-cua-toi/2140137/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.