Editor: Bắc Chỉ.
Sau ngày truy tìm kho báu, đúng lúc đến tết Đoan Dương, Khương Nhuế liền để cho tiểu hoàng đế chơi hai ngày.
Hai ngày sau, cô lại đi điện Sùng Chính, vừa vào nội liền cảm giác không khí không đúng. Một đám tiểu thái giám nơm nớp lo sợ cúi đầu, đại khí cũng không dám thở mạnh, cô nhìn thoáng qua Lục Hành Chu, thấy hắn mặt đầy âm trầm nhìn tấu chương trước mặt.
Mấy ngày này thường xuyên tới điện Sùng Chính, Khương Nhuế phát hiện Lục Hành Chu đối với triều chính rất để bụng. Hắn thân là chưởng ấn đại thái giám, kiêm đề đốc* Đông Hán, mỗi ngày công việc bận rộn, lại còn tiêu phí lượng lớn thời gian phê xem tấu chương, khi tiên đế còn sống, cũng không cẩn trọng như vậy.
*Đề đốc: Nắm giữ coi sóc công việc — Tên một quan võ thời xưa, hàm Nhị phẩm, nắm giữ binh quyền một tỉnh.
Người ta làm đại gian thần cầm giữ triều chính, là vì hưởng lạc, hắn như vậy, không biết lạc thú ở chỗ nào.
Bất quá, có lẽ đúng là nguyên nhân này, tiên đế qua đời lâu như vậy, tiểu hoàng đế ngây thơ mờ mịt, triều đình trên dưới lại vẫn là cứ theo lẽ thường vận chuyển, bá tánh hằng ngày chưa chịu ảnh hưởng gì, các đại thần ngầm mắng một hai câu, cũng không có ai muốn đánh nhau ngươi chết ta sống các kiểu để lật đổ thái giám này, ngay cả phụ thân Tạ Thái hậu Tạ đại học sĩ, sau khi mưu hoa bại lộ, gần đây cũng tạm thời an phận.
Đương nhiên, chân chính làm cho bọn họ không dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-dai-deu-yeu-ta/1070918/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.