Phó Khiết đưa Mộc Hạ ra ngoài đến giờ cũng gần 3 tiếng. Phó Tranh sốt ruột đi ra đi vô cả buổi, hắn đòi đi cùng mà bà không cho đi, một mực đưa con dâu đi một mình bằng được.
Chiều tối, Phó Tranh trên bàn làm việc giải quyết một những vấn đề ở công ty, công việc đang trên đà phát triển nên hắn khá bận bịu. Hắn thân mặc bộ đồ ngủ thoái mái, tập trung vào đám tài liệu chất đống trên bàn.
Bỗng nhiên hắn nghe tiếng bước chân quen thuộc hướng tới, rồi tiếng mở cửa phòng bước vào. Biết vợ về, Phó Tranh quẳng tệp tài liệu xuống bàn định quay lưng ghế ra vồ lấy cô vợ bé bỏng bị bà mẹ bắt đi cả buổi. Ai ngờ hắn chưa kịp đứng lên thì vật nhỏ đã xà xuống ngồi lên đùi, cả người nhoài người ôm chặt lấy hắn. Cằm cô tì lên chiếc vai rắn chắc kia mà tìm lấy sự bình tĩnh.
Nhận ra Mộc Hạ có tâm sự, Phó Tranh không vội nói gì đưa tay xoa tấm lưng đang run nhẹ kia. Lòng hắn đầy phức tạp, cô đi đâu với mẹ cả buổi xong giờ về lại ra bộ dạng như vậy? Chắc chắn là mẹ không gây áp lực khiến cô sầu lòng cả. Hay cô bị bệnh nan y? Cũng chả đúng, cô dạo chỉ hơi buồn nôn với ngủ nhiều thôi mà, không nghiêm trọng đến vậy chứ?
Chờ vài phút để cô bình tĩnh, Phó Tranh hơi nghiêng đầu xoa mái tóc mềm ân cần hỏi:
“Bảo bối, em sao vậy?”
Nghe hắn hỏi, Mộc Hạ mới cố kiềm xúc động buông tay rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-dai-day-em-lam-giang-ho-nhe/2171659/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.