Buổi tối thứ sáu nhiều ngày sau, lão bản tại phòng bếp vội vàng làm bữa tối, còn tôi thì ── Hừ hừ, không mang hảo ý gọi điện thoại cho David.
“David, đêm nay chờ ngươi đến chơi mạt chược a!” Tôi ra vẻ khoái trá, không hề ghi thù nói.
“… Tiểu Thụy… Đêm nay ta bận… Không có thời gian qua…” Tâm hắn có lỗ hỏng, trái đẩy phải đưa, vẫn luôn tránh không dám gặp mặt.
“Ngươi thật sự rất bận? Ta đã kêu Đại Nhất đi đón ngươi, hiện tại ngay tại ngoài cửa nhà ngươi, mau mở cửa để hắn vào đi!”
Tôi vừa nói vừa tưởng tượng đến hình ảnh David thất kinh, khi Đại Nhất phá cửa vào nhà.
Không tới ba giây đồng hồ, điện thoại đầu kia truyền đến tiếng kêu to: “… Ngươi không thể… Tự tiện xông vào nhà dân…”
── điện thoại cắt đứt ──
Hai mươi phút sau, Đại Nhất đã muốn dùng chiếc xe 50cc của hắn đem người mang lại đây, thời gian tính đích thực, tôi mới vừa đem bữa tối đặt ở trên bàn cơm đây!
“Hồng Môn Yến…” David khi vào cửa lẩm bẩm một câu, trong tay trừ bỏ một tấc cũng không rời notebook, còn xách theo một cái túi to.
Đại Nhất đi theo sau vào, cửu biệt gặp lại, đối mặt bạn tốt, tôi nhịn không được dang ra hay tay, muốn cùng hắn đến một cái ôm: “Đại Nhất…” “Thạch Thụy…”
Lão bản đúng lúc xuất hiện, nắm hai người chúng tôi, giống như tách ra hai cái nam châm cùng hút nhau, cứng rắn kéo dài khoảng cách hai người.
“Thụy Thụy, anh nhớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ban/2283811/quyen-2-chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.