Ngủ ngon thật thoải mái nga! Trên người được phủ một chiếc chăn ấm áp, trong một lúc tôi còn không mở mắt nổi, cũng không có ý nghĩ muốn mở…Vẫn muốn tiếp tục nằm trên giường…
Một tay được người nào đó nắm giữ, nóng ấm hữu lực, khiến tôi yên tâm. Không cần nghĩ cũng biết, là lão bản nắm tay tôi, thật không hiểu, dưới loại tình huống này, rốt cuộc là ai đối với ai làm nũng đây? Chúng ta hai người, đến tột cùng là ai cần ai nhiều hơn? Có thể là tôi ỷ lại thương yêu của y cũng như y cần tôi để có thể trút hết nội tâm vô hạn…
Nói đến cuối, hai ta đối nhau đòi hỏi, lẫn nhau bù đắp, thiếu một thứ cũng không được.
Nhắm mắt hưởng thụ nắm giữ của y, phát hiện trong phòng ngoại trừ chúng ta ra, còn có một người khác ở đây, kia thanh âm ── cùng lão bản âm sắc tương tự, mang theo tang thương trầm thấp… Ngô lão.
Kia hai người ở trong phòng nói nói, tôi trong lúc nhất thời có chút xấu hổ, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục nhắm mắt giả ngủ ── thực sự đừng hiểu lầm, tôi không phải cố ý muốn nghe lén, chỉ là nghĩ… Nghĩ muốn quan tâm nhiều một chút lão bản thôi!
“…Thị trưởng New York George Lee Allen mới nhậm chức đã biết đến nơi ở của chúng ta, chính phủ liên bang cũng sản sinh ra mối đe doạ, đã chủ động xuất kích, mục tiêu là tiêu diệt thủ lĩnh tổ chức hắc bang Long Dực…” Là thanh âm Ngô lão.
“Ta đã nghe nói,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ban/2283797/quyen-2-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.