Biết cái xác không hồn là cái ý tứ gì không? Ở mặt ngoài thì nói là xác chết biết đi, tục xưng “Hoạt tử nhân”, chỉ thân thể sống mà tinh thần đã chết, câu thành ngữ này khiến tôi liên tưởng đến một bộ phim zombie của Mỹ, một bộ xương khô chui ra từ mộ phần trong lòng đất mang theo những khối thịt thối ghê tởm khiến người ta buồn nôn…
Đánh một cái lạnh run, tôi cuối cùng cũng từ trong trạng thái hồ đồ thức tỉnh, mới phát hiện tại trong lúc mình biến thành hoạt tử nhân, đã bị cái người gọi là Hắc Ưng kia dẫn đến sân bay, đẩy đến bên cạnh một chiếc chuyên cơ… Là chuyên cơ sao?
Hảo phun! Tôi chưa từng ngồi qua chuyên cơ a, đây đáng giá là kỷ niệm chuyến bay đầu tiên, nhưng mà ở khi tôi bàng hoàng thì tôi cũng đã bỏ lỡ dịp ghi hình lại làm kỷ niệm, chờ đến khi tôi cuối cùng cũng lấy lại được tinh thần thì, người đã ngồi ở trên ghế dựa xa hoa rộng rãi, trên lưng mang đai an toàn, Hắc Ưng ngồi ở một bên, ngoài cửa sổ xẹt qua bụi bụi Bạch Vân.
Nhéo nhéo má mình ── không phải là mộng.
“Cậu cuối cùng cũng chịu đối mặt thực tế, Thạch Thụy, tôi cứ tưởng cậu tuy mở lớn mắt nhưng đã ngủ thiếp đi rồi chứ, còn dự định cứ như vậy cho cậu ngủ thẳng đến Mĩ Quốc ni!”
Hắc Ưng tà khí cười, da thịt thường xuyên tiếp xúc ánh nắng mặt trời nên có vẻ ngăm đen làm cho cả người gã lan ra khí tức cuồng dã.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ban/2283792/quyen-2-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.