Không quá vài ngày sau đã xảy ra một chuyện.
Thứ sáu cuối tuần, buổi tối 10 giờ sau khi kết thúc công việc tại tiệm mì, tôi lập tức chạy về nhà cấp tốc làm báo cáo suốt 2 giờ liền.Giáo sư đã sớm giao ra tối hậu thư, thứ hai nếu ai chưa nộp báo cáo thì — chết chắc!
Nửa đêm 12 giờ tôi ngóc đầu dậy từ chồng giấy trên bàn, mệt mỏi quá, đã vậy còn đói nữa! Nhìn xem báo cáo đã hoàn thành được 2 phần 3, thật rất có cảm giác thành tựu, thôi thì nghỉ ngơi một chút, tiện ăn khuya luôn thể, đi ngủ sớm, ngày mai tái hoàn thành báo cáo còn dở dang.
Tôi xoay người nhìn lại gian phòng chật hẹp của mình, cư nhiên ngay cả một gói mì tôm cũng đều tìm không ra — không quan hệ, phụ cận có một hàng tạp hóa, mình có thể tiện đường vừa vận động một chút gân cốt đang phát đau nơi thắt lưng, vừa mua gói mì về dỗ dành cái bụng đang kêu ùng ục không ngừng này…
Mang vào đôi dép lê, trong tay xách cái bao mì gói, từ đây muốn đi đến hàng tạp hóa phía sau thì phải tiến vào ngõ nhỏ đèn đường hôn ám — gian phòng tôi thuê là một gian gác gần bên ngõ nhỏ, gian phòng này bị đóng dấu là xây dựng vượt giới hạn tầng nhưng bù lại nó rẻ và an tĩnh hơn những nơi khác, chủ nhà cũng không đến làm ầm ĩ, tôi cảm thấy rất hài lòng. Tuy nhiên nếu muốn về được đến phòng thì mỗi ngày tôi đều phải bắt buộc đi qua ngõ nhỏ này mà cư ngụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ban/102192/quyen-1-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.