“Bạn gái cậu vừa gửi tin nhắn hả?” Lão Miêu mở khoá xe đạp, bát quái nói. “Rốt cuộc là ai thế? Còn giữ bí mật với tôi như vậy?”
“Không cần đi xe đạp nữa, để tôi lái xe.”
“Hả?”
Từ Vị nhanh chân bước tới chiếc xe thể thao màu đen, nói “Ngồi xe ô tô không phải phơi nắng.”
Từ Vị kéo mở cửa xe ra bước vào ngồi xuống, bấm điện thoại gửi đi tin nhắn: Nếu anh gạt tôi, tôi sẽ giết chết anh.
Lão Miêu một bên khác ngồi vào, Từ Vị nhanh chóng ổn định cảm xúc, cảm thấy nhắn lời này không thích hợp. Lập tức xoá hết đi, nhập một lời khác, “Hy vọng anh nghiêm túc.”
“Tôi nói cậu nè, xe tám triệu so với xe khác đúng là một trời một vực.”
Từ Vị định gửi đi, vẫn cảm thấy không thích hợp, một lần nữa xoá bỏ.
“Đến đến đến, giúp tôi chụp một tấm hình.”
Hầu kết Từ Vị khẽ chuyển động, đem điện thoại cẩn thận cất vào túi, cầm lấy điện thoại của lão Miêu chụp giúp hắn một tấm.
“Tôi ngồi sang ghế lái, cậu giúp tôi chụp một kiểu.”
“Cậu đừng đòi hỏi nữa, cũng đâu phải xe của chúng ta.” Từ Vị trả điện thoại cho lão Miêu. “Trước tiên đi lấy xe đạp của tôi đã, sau đó đi ăn, cậu muốn ăn cái gì?”
Từ Vị lái xe ra đường, lão Miêu tự đăng một tấm lên vòng bạn bè, nói, “Vẫn là đi ăn lẩu hải sản đi?”
“Tối nay tôi phải hát, không thể ăn cay.” Từ Vị lái xe ra quốc lộ, nghe thấy tach tách một tiếng, quay đầu nhìn thấy lão Miêu đã đặt điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ban-va-tieu-cho-san/1356917/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.