Văn Gia Phong gặp bốn người ở đây thì không khỏi vui mừng trong lòng, đặc biệt là Diệp Minh Nhi. Hắn vui vẻ lên tiếng.
- Mọi người đi ăn trưa sao?
- Không thấy sao còn hỏi? Đến đây không ăn trưa chẳng lẽ đến nói chuyện phiếm.
Trình Nhất Nam lạnh lùng đáp lại, mở miệng đóng miệng, câu nào cũng thấy toàn xương, vô cùng khó nhằn. Nhưng tâm trạng hắn đang tốt, nên hắn cũng không mấy để tâm. Chẳng cần ai mời, hắn cũng tự ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Diệp Minh Nhi còn trống.
Cô nàng phớt lờ sự tại của hắn, chỉ tập trung vào việc ăn uống. Thái độ thờ ơ của cô nàng làm hắn thấy có chút mất mát. Chẳng phải trước đây cô nàng thấy hắn sẽ như một chú chim nhỏ mà bám lấy rồi líu lo quanh hắn hay sao? Hắn rụt rè lên tiếng bắt chuyện.
- Nhi Nhi hôm nay không phải đi làm hay sao?
- Hôm nay cuối tuần.
Hắn khẽ " Ờ' lên một tiếng đầy gượng gạo. Nhưng cách nói chuyện cụt lủn của Diệp Minh Nhi đã thể hiện thái độ rất rõ ràng muốn kết thúc câu chuyện. Không chỉ có hụt hẫng, mà hắn cảm thấy thất bại. Từ khi nào mà một thiếu gia sát gái như hắn, lại trở nên vô hình trong mắt một người phụ nữ như vậy.1
Nếu trước đây, có thể gọi hắn là mặt trời, còn Diệp Minh Nhi chính là một hành tinh, luôn vì sức hút của hắn mà quanh quanh hắn. Nhưng bây giờ thì không như thế nữa rồi.
Hắn bỗng nhớ lời cô đã nói với hắn hôm ở quán bar " Từ nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ba-nu-cuong-cua-tong-tai/994910/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.