Thẩm Tuyển Ý và Triệu Ngu còn ở vườn hoa mắng qua mắng lại, Thịnh Kiều thì đã chạy xa. Ra khỏi vườn hoa, càng đi càng thấy xung quanh hẻo lánh, bốn phía âm trầm khủng bố, có cảm giác giống như Tu La tràng. (máu me ghê rợn)
Thịnh Kiều có chút sợ hãi, quyết định hay là quay về, xem có thể tìm thấy nhiệm vụ nào khác ở cái quỷ thôn trước kia không.
Mới vừa xoay người cô liền thấy hai bóng ma một trắng một đen bay tới trước mặt. Nói “bay” cũng không chính xác, bởi vì họ vẫn dùng chân để đi, nhưng gót chân không chạm đất nên tư thế có chút quái dị.
Hai người một mặc áo trắng một mặc áo đen. Người mặc áo đen đội một chiếc mũ, ở trên viết “đang đến bắt ngươi”, trên mũ của người áo trắng thì viết “ngươi cũng đến rồi”. Đây rõ ràng là Hắc Bạch Vô Thường, sứ giả câu hồn của địa phủ.
Thịnh Kiều không kịp phòng ngừa nên bị dọa sợ, vừa nhìn thấy hai con ma xuất hiện liền “má ơi” một tiếng quay đầu chạy trối chết.
Hắc Bạch Vô Thường không nhón chân nữa, dùng chân đuổi theo cô. Thịnh Kiều quay đầu thấy hai người họ đuổi theo, sợ tới mức hồn phi phách tán, vừa chạy vừa hô cứu mạng.
Dù sao hai người kia cũng là đàn ông trai trẻ, rất nhanh đã đuổi kịp cô. Lúc bị nắm vai lại, Thịnh Kiều lấy tay che mắt, thét chói tai, khiến hai người kia tức giận rống lên.
“Ngươi kêu cái gì mà kêu? Có chút tự giác bản thân là quỷ hay không hả?”
Thịnh Kiều sợ quá cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ba-fan-hieu-biet-mot-chut/1775217/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.