Một lúc sau, Hoắc Hi ôm máy tính qua phòng Thịnh Kiều. Cô nằm trên giường chơi điện thoại, anh ngồi bên cạnh đánh máy. Đinh Giản cảm thấy bản thân là một cái bóng đèn sáng lóa. Được một lúc, nhịn không nổi, Đinh Giản e dè hỏi.
“À… nếu không em đi ngủ trước nhé?”
Hoắc Hi ngẩng đầu cười.
“Không cần đâu, anh ngồi chơi một lát thôi.”
“…”
Thịnh Kiều chơi điện thoại một hồi, đột nhiên hỏi.
“Hoắc Hi, hôm qua anh không giúp em điểm danh siêu thoại à?”
“???”
Cô ngồi lên, xoay người, hờn dỗi.
Đọc FULL bộ truyện tại đây.
“Hôm qua không phản hắc, không đánh bảng, cũng không bỏ phiếu cho bảng nhân khí với bảng trợ lực!!!!” – ủy khuất muốn khóc – “Em nói để em tự làm thì anh không cho. Anh rõ ràng đã hứa sẽ đánh bảng thường xuyên mà, bây giờ bị đứt gánh giữa đường kìa… hic..”
“… Hôm qua anh phải làm bài luận nên quên mất.” – duỗi tay lấy di động trên tay cô – “Nào nào để anh làm cho, có thể cứu vãn lại không?”
“Haiz… mua phiếu hội viên một tháng để lấy một lần bổ cứu đi.”
Hoắc Hi dùng điện thoại của cô vào siêu thoại của chính mình, hoàn thành công việc cày số liệu, lại bỏ tiền mua phiếu hội viên để bổ cứu cho ngày hôm qua, loáng một cái qua nửa tiếng đồng hồ.
Một thân tàn phế, đồng chí Tiểu Kiều, cho dù nằm dưỡng bệnh trên giường vẫn không quên việc đánh bảng cày số liệu. Vì muốn cô ngoan ngoãn nghỉ ngơi mà Hoắc Hi chỉ có thể tiếp nhận nhiệm vụ này. Mỗi ngày, dưới sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ba-fan-hieu-biet-mot-chut/1775193/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.