Đồng hồ sinh mệnh lại lên tiếng cảnh báo. Tiếng bước chân sột soạt. Mọi người kinh hoàng thất thố, loạn thành một đoàn. Thịnh Kiều rống to.
“Cây đuốc đâu? Mau! Đốt đuốc!”
Thẩm Tuyển Ý cùng Kỷ Gia Hữu ừ một tiếng, sau đó mò lấy cây đuốc.
Thịnh Kiều vừa gấp vừa sợ, run rẩy hỏi.
“Hoắc Hi? Hoắc Hi? Anh ở đâu?” . Truyện Khoa Huyễn
Bàn tay được người nắm lấy, kéo lại gần, Hoắc Hi nhỏ giọng nói.
“Anh ở đây. Đừng sợ.”
Em mới không sợ. Em là biến dị. Em có gì phải sợ. Em đang lo cho anh a~
Cô men theo người anh, bước lên phía trước, chắn cho anh, đem tay kéo anh về sau. Sau đó cô nghe thấy hai tiếng tủm~ tủm~ rồi Thẩm Tuyển Ý và Kỷ Gia Hữu đồng thời hô lớn.
“Đuốc đâu?”
“Trượt tay, rớt vào hồ rồi.”
Đọc FULL bộ truyện.
Thịnh Kiều: “???”
Bên người đột nhiên sáng lên, Hoắc Hi mở đèn pin. Anh đảo mắt nhìn một vòng, chiếu vào đài phun nước.
“Trước tiên lên trên này đứng đã.”
Suối phun nước cao hơn 1 mét. Mọi người cực lực trèo lên. Nhìn vào trong hồ, thấy hai cây đuốc đang trôi. Thịnh Kiều ngồi xổm xuống vớt chúng lên, nhưng đuốc đã bị ướt, không thể bắt lửa.
Thịnh Kiều tức giận mắng.
“Hai người ngốc hả? Đồng thời làm rơi đuốc vào hồ? Vì sao không tự té vào hồ luôn cho rồi?”
Nguồn sáng duy nhất bây giờ là ngọn đèn pin trên tay của Hoắc Hi.
Đèn pin chỉ có thể chiếu sáng trong bán kính khoảng 2-3 mét. Mà trong bán kính nhỏ hẹp này, mọi người trông thấy những hình dáng dị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ba-fan-hieu-biet-mot-chut/1775154/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.