Hoa đào theo gió bay đầy trời.
Kỷ Gia Hữu nói.
“Cô ấy thật đáng thương.”
Thịnh Kiều thở dài.
“Vẫn là xã hội chủ nghĩa tốt hơn.” – chỉ vào cây đào trong sân – “Chặt gãy nó liền có thể thoát khỏi ảo cảnh.”
Sau đó hai người tìm nửa ngày cũng không tìm thấy công cụ để chặt cây.
Tổ đạo diễn cực kỳ đắc ý… haha… có thể đoán được cốt truyện thì sao chứ? Không có công cụ, ngươi cũng chẳng…
Hả? Cô ta đang làm gì?
Đọc truyện tại đây.
Thịnh Kiều lôi ra công cụ mang theo bên người lần này – một cây xẻng gấp nhỏ. Cô ngồi xổm xuống tàng cây, nói.
“Tổ đạo diễn lần này chuẩn bị trong thời gian rất ngắn, cây này đảm bảo mang từ nơi khác tới, khẳng định chôn không sâu được. Tới, chị đào đất, em giúp chị nhổ nó ra.”
Tổ đạo diễn: “???”
Cô cho rằng cô là Lỗ Trí Thâm hả?
Kỷ Gia Hữu đứng tấn vững vàng, hai tay ôm lấy cây đào, dưới sự trợ giúp của Thịnh Kiều, nhẹ nhàng đem cái cây bứng ra. Tổ đạo cụ đúng là có đầu tư tâm huyết, bên dưới gốc cây còn chôn một manh chiếu rách nát, ẩn ẩn có thể thấy một bộ hài cốt được quấn bên trong.
Tuy biết đây là giả, Thịnh Kiều vẫn chấp tay mà bái lạy rất thành khẩn. Kỷ Gia Hữu ngồi xổm trên mặt đất, bẻ gãy hết mấy nhánh cây nhỏ, chỉ chừa lại một gốc cây bự, sau đó móc cây đao trong túi ra, bắt đầu cưa cây.
Tổ đạo diễn: “…”
Được rồi, cậu nhóc này quá ư là thành thật.
Hệ thống lúc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ba-fan-hieu-biet-mot-chut/1775147/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.