Hơn nửa ngày, Hoắc Hi mới lên tiếng hỏi.
“Nếu anh là tiên tử, vì sao lại muốn hạ phàm?”
Thịnh-đúng lý hợp tình-Kiều trả lời.
“Để độ em.”
“…” – Hoắc Hi rốt cuộc nhịn không được bật cười – “Thịnh Kiều, em về sau nếu không làm nghệ sĩ, có thể tới phòng làm việc của anh làm nhân viên viết văn án.”
Thịnh Kiều cũng cười ra tiếng, chui vào ổ chăn, tiếng nói vừa mềm vừa ngọt.
“Vậy ông chủ phải trả lương cao cho em nhé.”
Hoắc Hi đè thấp giọng.
“Được.”
Đọc FULL bộ truyện tại đây.
Cô vui quá sức, bàn chân nhỏ đạp lung tung ở trong chăn. Vui vẻ xong rồi, nhìn thời gian, nhắc nhở.
“Hoắc Hi, anh đi ngủ sớm đi, đừng thức khuya. Anh cứ hay thức khuya, fan sẽ lo lắng.”
“Ừm, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon, Hoắc Hi.”
Vốn tưởng trong lòng đang run sợ sẽ khó mà ngủ được, nhưng bởi vì Hoắc Hi gọi điện tới, cho nên ngay cả giấc mơ của Thịnh Kiều đêm đó cũng rất ngọt ngào.
Sáng hôm sau, Thịnh Kiều còn ngủ nướng, chuông cửa đã vang lên. Đinh Giản tưởng Bối Minh Phàm tới, một bên gọi Thịnh Kiều, một bên đi ra mở cửa.
Ngoài cửa là nhân viên giao hàng.
“Xin chào, đây là hàng chuyển phát nhanh của tiểu thư, mời ký nhận.”
Đinh Giản nhìn tên, thấy người ta chỉ viết một chữ “Kiều”, nhưng số điện thoại đúng là của Thịnh Kiều, không nghi ngờ gì, ký nhận, sau đó ôm vào phòng, đi vào phòng ngủ của Thịnh Kiều.
“Kiều Kiều, hàng chuyển phát nhanh tới rồi.”
“Chuyển phát nhanh gì? Gần đây chị không có đặt mua đồ gì hết.”
Thịnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ba-fan-hieu-biet-mot-chut/1775121/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.