Mộc Hạ nhìn thấy cô thì vui mừng ôm lấy cô thơm vào má cô.
- Sói trắng đây rồi! hôm nay mệt không? _Mộc Sở Thiên lau mồ hôi hỏi cô.
- Không em không mệt đâu. Chỉ buồn ngủ thôi. _ Mộc Y dụ dụ mắt, cả ngày nay cô chạy không nhiều nhưng lại có mấy đứa ăn hại này nên không còn cách nào khác phải lôi theo nếu muốn thắng.
- Ờ mà sao anh vẫn chưa ngỏm nhỉ?_ Mộc Y nhìn Lãnh Mặc Thần đang uống nước.
- Đồ sói trắng! _ Lãnh Mặc Thần đi tới xoa xoa đầu cô.
Vì cô lùn nên không thể đánh lại được đành để mặc anh ta muốn làm gì thì làm. Bạch Nhạn thấy khung cảnh đó thì bật cười.
- Phì! Ha....ha haa... mấy anh em nhà các cậu yêu thương nhau thật đấy.!
Mộc Y cau mày nhìn Lãnh Mặc Thần và Bạch Nhạn.
Nhận thấy ánh mắt sắc bén đang nhìn mình Bạch Nhạn không cười nữa chui tọt vào trong lều đi ngủ.
Nửa đêm khi cả sáu người đang ngủ thì nghe thấy tiếng gầm gừ của thú dữ đã thế một cơn gió thổi đã là dập tắt ngọn lửa khiến cho Bạch Nhạn hoảng sợ.
Mộc Y và hai người anh đang tìm cách kéo dãn khoảng cách trong lúc Lãnh Mặc Thần đốt pháo sáng để cầu cứu, nhưng vẫn là không kịp. Mộc Y túm lấy tay Lãnh Mặc Thần kéo anh khỏi một con hổ.
- Chia nhau ra chạy đi! _ Mộc Hạ nói lớn.
Vừa dứt lời Lãnh Mặc Thần nắm lấy tay cô lôi cô đi. Anh trai lớn của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lanh-tong-moc-y-cu-da-chet-xin-dung-lam-phien-toi/2573908/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.