Edit: kaylee
"Đây là... Cái gì?"
Hạ Lan Phiêu vén ống tay áo Tiêu Mặc lên, nhìn thấy là tất cả vết thương lớn nhỏ, sâu cạn không đồng đều nhìn mà run sợ. Cô chậm rãi vuốt ve vết thương trên cánh tay Tiêu Mặc, gần như cắn răng nghiến lợi hỏi: "Là người nào tổn thương chàng, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
"À, những thứ này à... Cũng là chuyện lúc trước rồi." Tiêu Mặc nhàn nhạt nói.
"Nói cho ta biết!"
"Hạ Lan, những chuyện này đều đã qua." Tiêu Mặc bình tĩnh kéo lại áo quần, yêu thương sờ sờ đầu của Hạ Lan Phiêu: "Nàng không cần lo lắng cho ta ——sau này ta sẽ không bị thương nữa."
Những vết thương này đều là vì ta tránh nhớ ngươi mà tự tay cắt lấy, vết thương như vậy sau này ta tự nhiên sẽ không còn có rồi.
Bởi vì ta bắt được nàng lần nữa, ha hả...
"Chàng có biết ta... sẽ đau lòng hay không."
"Ừ."
Hạ Lan Phiêu nhìn dung nhan tuấn lãng của Tiêu Mặc, tay nhỏ bé mềm nhũn lướt qua ở trên cánh tay của Tiêu Mặc, mặc dù cách áo quần, nhưng Tiêu Mặc vẫn cảm giác được nhiệt độ lòng bàn tay của Hạ Lan Phiêu. Hắn cúi đầu, trầm mặc vuốt gương mặt lạnh như băng của Hạ Lan Phiêu, cảm thụ nhiệt độ thân thể cô, qua hồi lâu rốt cục nói: "Cần phải trở về. Nếu không trở về nữa, cha mẹ của nàng nhất định sẽ lo lắng."
"Ừ."
Hạ Lan Phiêu thu hồi nước mắt, cười một tiếng với Tiêu Mặc trước mặt, làm dáng vẻ như vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lanh-hoang-phe-hau/1998405/chuong-438.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.