Editor: Nguyễn Yên Thương
Thời điểm mọi người đang bận rộn.
Bạch Tuyết và Ức Ức cũng không có rãnh rỗi, họ cũng rất vội vàng.
Từ buổi tối hôm qua, sau khi rời khỏi nhà ông ngoại, họ gần như là một đêm không nghỉ ngơi.
Ức Ức và Niệm Niệm cũng biết mẹ đang ddiendanlequydon lo lắng cho ông ngoại, cho nên cũng hết sức cố gắng đi tìm ông ngoại, quả nhiên có công mài sắt, có ngày nên kim.
Họ đi theo yêu khí, cuối cùng khi đến trong vườn thú thì lại biến mất không thấy gì nữa.
"Mẹ, Đại Vương Phi là một người phụ nữ giảo hoạt, có thể ẩn thân ở trong vườn thú, nơi này tất cả đều là động vật, cơ hồ không phân biệt được nguồn gốc yêu khí đền từ nơi nào?"
"Vậy làm sao bây giờ? Các con nói cô ta có thể giấu ông ngoại con đi rồi hay không?" Bạch Tuyết tò mò hỏi.
"Không biết, trên người ông ngoại không có yêu khí, bà ta sẽ không giấu ông ngoại đi." Niệm Niệm nói.
Ức Ức thâm thúy nhìn vào vườn thú đen thùi lùi trước mặt, trong lòng suy nghĩ: chỉ là, nơi này thật sự là nơi che giấu thân phận tốt nhất.
"Con trai, có cách nào tìm được người phụ nữ kia hay không?" Nghĩ đến việc ba cô bị Đại Vương Phi bắt cóc, trong lòng Bạch Tuyết lại càng gấp gáp, trong lòng ghê tởm, lại có thể xuống tay với người già, quá hèn hạ.
Hận không thể lập tức tìm được người phụ nữ ghê tởm đó rồi hung hăng dạy dỗ cô ta.
"Không có cách. Mẹ, chúng ta chỉ có một mảnh nhỏ một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-vuong-tong-giam-doc-vo-yeu-duoc-cung-ma-hoang/555527/chuong-318.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.