"Đúng vậy, chúng ta ở chung phi pháp , vậy nên phải làm sao bây giờ?" Lãnh Dạ nhướng mày, nói một câu như vậy. Còn Bạch Tuyết cúi đầu, bởi vừa thấy nói ở chung nên rất xấu hổ, cho nên không dám nhìn Lãnh Dạ, thế nhưng bị Lãnh Dạ nói như vậy, cô bỗng nhiên ngẩng đầu, chẳng lẽ anh cũng không có cách nào sao?
"Anh phải nghĩ biện pháp a? nếu không sẽ phải ngồi tù !" Bạch Tuyết lo lắng nắm lấy cánh tay Lãnh Dạ , nhắc nhở hắn chuyện này rất nghiêm trọng .
"Có biện pháp gì tốt, đây là sự thực, chắc hẳn cảnh sát theo dõi cha em, có lẽ là đã nắm giữ được một ít chứng cứ !
"A?" Bạch Tuyết kinh hoảng chợt từ trên giường đứng lên, khiến Lãnh Dạ vừa tiện nhìn vào trong áo ngủ của cô, thực sự là một phen mỹ cảnh.
"Tôi có biện pháp." Bạch Tuyết xuống giường, sau đó cầm lên di động, lại nằm bò trên giường , còn nằm ở trong lòng Lãnh Dạ , cố ý hướng trong ngực hắn chui chui, xác định rất gần , cầm lên di động, hướng về phía hai người chụp ảnh...
Sau đó, lại cầm lên cánh tay Lãnh Dạ , đặt lên trên người mình, tay nhỏ bé còn cố ý ôm, ngọt ngào tựa vào cánh tay Lãnh Dạ , rồi chụp vài kiểu ảnh.
Cuối cùng, cô nằm bò phía sau Lãnh Dạ , còn Lãnh Dạ nằm nghiêng , cô thuận theo dựa đầu vào vai Lãnh Dạ , cố ý biểu hiện rất vui vẻ, sau đó lại chụp hình.
"Đây là biện pháp của em?" Lãnh Dạ bị Bạch Tuyết trêu ghẹo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-vuong-tong-giam-doc-vo-yeu-duoc-cung-ma-hoang/555322/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.