Ngoài cửa sổ, bóng đêm vẫn bao trùm vạn vật, anh đèn vẫn sáng như ngọc. Đây là ban đêm củaHongKong, ban ngày sáng ngời, ban đêm lại như vực sâu thăm thẳm.
Giống như tâm tình của Diệp Ý thiến lúc này, dù đứng trước ánh đèn sáng nhưngọc, lại cảm giác như một màn đêm bao phủ. Tựa như tâm trạng ngày đó,ngày cô nhận được bức thư tuyệt tình kia.
Cô đứng bên cửa sổ, trước mắt rõ ràng là cảnh đêm phồn hoa của HongKong, nhưng cả người như chìm trong hoàng hôn lạnh lẽo.
Cô đuổi theo anh đến sân bay Khải Đức, biết mình như thế là ngốc, sao cònđuổi theo đến tận sân bay? Lúc đó cô sao lại như vậy? Ý nghĩ đau đớn đólàm thân thể cô lạnh băng, chỉ có một ý niệm trong đầu ---- không thể để anh rời xa cô được, muốn đuổi theo anh, muốn nói về chuyện bức thư làcó ý gì... Cô đuổi theo, rốt cục cũng đuổi kịp anh.
Diệp Ý Thiếnđứng trước cửa sổ cảm thấy cả người rét lạnh, không còn gi nữa, tất cảđều đã trôi qua! Cô không cần quay lại nổi đau này, sao anh còn muốn côđau thêm một lần?
"Quý Dục Hàn, những gì anh muốn nói cũng đã nói xong. Tôi nghe được rất rõ ràng, cho nên.. Anh muốn tới xin lỗi sao?"Diệp Ý Thiến cố lấy dũng khí xoay đầu nhìn anh.
XIn lỗi? Bây giờ anh mới nghĩ đến xin lỗi cô? Thật buồn cười, sao cô lại muốn cười....
Không biết lúc nào, Quý Dục Hàn đã đứng phía sau cô, rất giống với hai thángtrước. Đôi mắt sâu hấp dẫn cô vẫn thâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-tu-phu-tinh/3182822/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.