Quý Dục Hàn thở phàomột hơi, cuối cùng ông lão cũng không còn nguy hiểm, bệnh viện đã liênlạc với người nhà của ông. Cô gái nắm tay anh, tỏ vẻ cám ơn lần nữa, anh cảm thấy mình chờ đợi một đêm cũng không lãng phí.
"Sau này đừng để một mình ông đi trên đường, rất nguy hiểm". Dặn dò xong anh xoay người, định rời khỏi.
Phía sau, cánh cửa thang máy vừa mở ra, bên trong là Diệp Ý Thiến, sắc mặtcô hoảng hốt, bên cạnh cô là Đông Huân. CÔ không ngẩng đầu, mà Quý DụcHàn cũng ra khỏi thang máy, cùng người nhà của ông lão nói chuyện.
Ngay lúc thang máy đóng cửa, anh xoay người lại.
"Về nhà em phải nghĩ ngơi thật tốt, hôm nay anh sẽ tuyên bố tin tức đínhhôn, chuyện của Khách sạn anh và Peter sẽ giúp em xử lý, được không?"Khi thang máy vừa đóng, Đông Huân nói bên tai cô.
"Làm phiền anhrồi, ĐÔng Huân". Ý thức của cô đã hỗn loạn, cô sẽ gả cho Đông Huân? Cứnhư vậy quyết định chuyện hôn nhân đại sự của mình?
Dục Hàn? Rốt cục anh đang ở đâu?
Cô không biết khi cửa thang máy vừa mở, Dục Hàn đứng ngay bên ngoài, chỉ là họ không nhìn thấy nhau mà thôi.
Quý Dục Hàn xoay người, cửa thang máy vừa đóng, anh tiếc nuối vì không đuổi kịp thang máy, nhưng anh lại không biết người anh yêu nhất trong thangmáy, cũng không biết mình vừa bỏ lỡ mất cô - người anh yêu nhất sẽ lấyngười khác.
____________________________________
Quý DụcHàn quay lại Khách sạn, cuối cùng biết được nguyên nhân cả đêm qua không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-tu-phu-tinh/3182811/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.