"Thì ra là như vậy?"
Tiết Man như có điều suy nghĩ, mặc dù mọi điều Chu Nhạc nói đều là suy đoán, nhưng liên tưởng đến những thay đổi của bản thân và yêu thú trong Vân Hoang Sơn Mạch khoảng thời gian này, hắn lại cảm thấy suy đoán này rất có thể chính là sự thật.
"Vậy bây giờ nên làm gì?"
Hắn không khỏi hỏi.
Chu Nhạc trầm ngâm một lát, hỏi ngược lại: "Tiết Man, ngươi hồi tưởng một chút xem, có phải mấy ngày nay chúng ta càng đi sâu vào Vân Hoang Sơn Mạch thì cảm xúc của ngươi càng nóng nảy không?"
Tiết Man nhíu mày suy tư một lát, gật đầu nói: "Hình như là vậy."
"Xem ra căn nguyên vẫn là ở sâu trong Vân Hoang Sơn Mạch."
Chu Nhạc không khỏi lắc đầu, nói: "Tiết Man, bằng không ngươi cứ đi ra ngoài trước đi, ta một mình vào sâu trong sơn mạch xem sao?"
Tiết Man nghe vậy sắc mặt biến đổi, cả giận nói: "Sao? Chu Nhạc, ngươi cho rằng ta Tiết Man cản trở ngươi sao?"
"Cái này... không phải... ai..."
Chu Nhạc há miệng, nhất thời cũng không biết làm sao mở lời.
Muốn nói là cản trở thì thực lực của Tiết Man còn ẩn ẩn vượt qua hắn, nhưng muốn nói không cản trở thì trong Vân Hoang Sơn Mạch này, Tiết Man thật sự không bằng hắn an toàn.
"Ai, rốt cuộc đây là cái địa phương rách nát gì!"
Tiết Man đương nhiên cũng minh bạch đạo lý này, đầy mặt uất ức.
Hắn chưa từng nghĩ tới, tu vi của mình cao ngược lại trở thành một loại ràng buộc, ngược lại Chu Nhạc với tu vi Luyện Khí Đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-tieu-kiem-de/4997172/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.