“Vậy thì cứ quyết định như vậy đi, lát nữa ta liền trở về nói cho đường tỷ của ta.”
Ngụy Bá Vương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chu Nhạc cười cười, lấy xuống một cái túi trữ vật treo ở bên hông, đổ xuống bàn, lập tức các loại bình bình lọ lọ tràn ra, chất đầy cả cái bàn.
“Đây là cái gì?”
Ngụy Bá Vương và Bàng Hổ nhìn mà trợn tròn mắt.
Chu Nhạc cười nói: “Trên đường làm thịt mấy tên đạo tặc cắt đường nhỏ, những thứ này đều là chiến lợi phẩm vơ vét được, hai ngươi cứ chọn tùy ý, có cái nào vừa ý thì cứ lấy đi mà dùng, ngàn vạn lần đừng khách khí.”
Ngụy Bá Vương cầm lấy một bình sứ, mở ra xem xét, chỉ thấy bên trong đựng ba viên đan dược tròn xoe, tản mát ra khí tức nóng bỏng, kinh ngạc kêu lên: “Đây là đan dược Cửu Phẩm Long Hổ Luyện Khí Đan, phục dụng một viên, tương đương với khổ tu ba ngày!”
Hắn lại cầm lấy một bình sứ, sau khi nhìn, kinh ngạc kêu lên: “Đây là Ngân Huyền Đan, là đan dược giải độc tuyệt hảo!”
“Đây là Thanh Linh Đan…”
“Đây là Nguyệt Ma Đan…”
Hắn từng bình từng bình nhìn qua, miệng càng lúc càng mở rộng, cuối cùng, thần sắc hắn cổ quái nói: “Chẳng lẽ hiện tại làm đạo tặc đều có tiền như vậy?”
Chu Nhạc cười mà không nói.
Những thứ này tự nhiên là chiến lợi phẩm hắn vơ vét được từ trên người Mười Hai Vân Vệ, trừ bỏ bản thân giữ lại một chút, những thứ còn lại đều cầm ra, cho Ngụy Bá Vương và Bàng Hổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-tieu-kiem-de/4895809/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.