Phương Tĩnh Nghiêu lục tung cả thành phố, thậm chí ngoại ô và các thị trấn nhỏ gần đó cũng đã tìm qua, nhưng vẫn không có một chút tin tức của Phương Tùng. Cuối cùng, lại tìm thấy cậu ta trong tầng hầm đỗ xe của chung cư. Phương Tĩnh Nghiêu cảm thấy chỉ số thông minh của bản thân cũng phải chịu thua con sói này, nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, thì ra là trốn ở đây.
Lúc đó Phương Tùng ăn mặc như vậy, trốn trong góc, nhưng không ai nhìn thấy cậu. Cũng coi như thông minh, còn biết vác theo balo đựng bình nước, bánh mì, đồ ăn vặt,…. trong nhà đều đem đi hết, không để mình bị đói. Phương Tĩnh Nghiêu không ăn mấy thứ này, không kiểm tra tủ đựng đồ ăn vặt, nên không phát hiện. Lúc ấy sói bị sốt, gương mặt nhợt nhạt, trông rất yếu ớt. Nhìn thấy hắn liền muốn bỏ chạy, lại bị hắn dọa.
“Dám chạy thì đừng quay về nữa.”
Dù sói có đổ bệnh thì hắn vẫn không thể đuổi kịp nó. Một câu nói ra, lập tức có tác dụng.
Dắt con sói vào xe, sau khi mở đèn xe ngắm nghía cho thật kỹ, Phương Tĩnh Nghiêu cũng không mắng nổi nữa. Quay người mở balo của cậu ra, rồi vuốt nhẹ tai sói: “Gần bốn ngày, em chỉ ăn mấy thứ này?”
Phương Tùng đảo mắt một vòng, liếc nhìn anh rồi lẩm bẩm: “Chẳng lẽ em còn phải ăn đồ ăn của chó…”
Phương Tĩnh Nghiêu: “…”
Phương Tĩnh Nghiêu hít sâu hai lần, nhắm mắt lại, mở máy phát nhạc, chọn một bài nhạc nhẹ nhàng để bình tĩnh lại.
“Tại sao lại chạy?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-tam-cau-hanh/1801737/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.