Buổi tối tỉnh lại, người vẫn nằm trên ghế sofa, đèn phòng khách vẫn sáng, đôi mắt chói đến đau, đồng hồ trên tường đang chỉ ba giờ sáng.
Hơn nửa năm nay, đây là lần đầu tiên tỉnh dậy trên ghế sofa.
Lúc trước dù có ngủ ở đâu, lúc mở mắt ra, đều thấy mình đang nằm trên giường lớn, cơ thể cũng được lau qua. Lúc ngủ mơ màng cũng biết sói lén lút chấm mút, nhưng hắn vẫn vờ như không biết. Sói cũng không dám được voi đòi tiên, hắn không gật đầu, sói không bước qua ranh giới cuối cùng.
Yết hầu khô khốc, phản ứng đầu tiên là muốn kêu sói đem một ly nước đến, miệng vừa mở ra đã khép lại. Tự đứng dậy uống xong ly nước, đi đến ổ chó xem. Có lẽ sói đã quay lại, nhưng dỗi nên không để ý đến hắn, để hắn một mình. Dạo này sói không còn sợ hắn như trước nữa, biết làm mình làm mẩy, còn học được câu “tuổi dậy thì gặp tuổi mãn kinh” từ Phương Thi Lam để hình dung chiến tranh lạnh giữa bọn họ.
Cửa mở ra, trong phòng im ắng, trong ổ chó còn một cây gậy mài răng, nửa chén thức ăn chó. Sói đã kêu réo suốt mấy ngày, đòi ăn thịt thỏ. Hắn vì bận rộn mà quên mất, nhưng mà Phương Thi Lam lại nhớ, nhóc này thích ăn thịt thỏ.
Phương Tĩnh Nghiêu đóng cửa, lại đi đến phòng ngủ của sói.
Không còn ký ức, không có chứng minh nhân dân của con người, trên người cũng không có tiền. Không có hắn, nó còn có thể sống ở đâu?
Phương Tĩnh Nghiêu khẳng định vậy rồi mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-tam-cau-hanh/1801735/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.