Sang năm mới, lúc vẫn còn trong kỳ nghỉ đông, Phương Thi Lam hay chạy đến nhà Phương Tĩnh Nghiêu xem như nhà mình. Ba ngày liên tiếp, ngày nào cũng tới lui hai bên, dù tan học muộn, cũng xách cặp đến mang một chút thức ăn chó cho Phương Tùng, ở chơi tầm mười phút mới về. Đương nhiên là không phải lúc nào cô bé cũng nhìn thấy Phương Tùng. Lúc Phương Tùng biến thành hình người, đành phải trốn đi, Phương Tĩnh Nghiêu phải giải thích với cô bé là Phương Tùng ra ngoài chơi rồi, chưa về nhà. Phương Thi Lam cảm thấy Tùng Tùng có thể nhớ đường về nhà, nuôi thả cũng tốt, chó lớn mà để mãi trong nhà thì tội lắm. Huống chi trong trí nhớ của cô bé, Tùng Tùng chưa bao giờ cắn người, nên ra ngoài sẽ không gây chuyện.
Phương Tĩnh Nghiêu thi thoảng lấy Phương Thi Lam ra trêu chọc Phương Tùng. Vậy mà Phương Tùng lại vô cùng phiền não, cô bé nhân loại này quá nhiệt tình, nếu Phương Tĩnh Nghiêu được nửa phần nhiệt tình như vậy, bắt cậu ăn ít hơn hai chén cơm cũng không thành vấn đề.
Vào xuân, Phương Thi Lam khóc nháo với nhà đòi nuôi chó. Phương Tĩnh Lỗi bị cô làm phiền, không còn cách nào khác ngoài đồng ý. Phương Thi Lam hỏi ý chú út, cuối cùng chọn một con Samoyed ba tháng tuổi, bộ lông trắng muốt như một quả cầu tuyết, chạy tới chạy lui, cặp mông nhỏ đung đưa, đầu lưỡi hồng nhạt, đôi mắt như hột nhãn, vừa to vừa tròn.
Ông nội Phương nói với Phương Tĩnh Nghiêu: “Nhìn chuyện tốt mày làm kìa. Từ nhỏ Thi Lam đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-tam-cau-hanh/1801733/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.