Sau một cơn sóng gió như vậy, hình như Mai Trường Tô vẫn không để ý lắm. Chàng mang Phi Lưu về tuyết lư, đánh đàn chơi cờ tiêu khiển, vẫn ung dung tự tại như trước. Ngược lại, Tiêu Cảnh Duệ cứ nghĩ này nghĩ nọ, cả ngày tâm trạng vẫn không yên.Tối hôm đó, quả nhiên Tạ Ngọc gọi hai người Tiêu Cảnh Duệ và Tạ Bật vào thư phòng, không rào trước đón sau lấy một lời, hỏi thẳng: "Vị Tô tiên sinh các ngươi mời tới rốt cục có thân phận gì?"Tiêu Cảnh Duệ và Tạ Bật đưa mắt nhìn nhau, trong lòng biết phụ thân đã hỏi như vậy là đã sinh nghi, không thể giấu giếm được nữa. Huống hồ thân là con trong nhà, bao nhiêu năm dưới uy của phụ thân, nào có bản lãnh dám chống lại phụ thân cơ chứ? Chỉ do dự chốc lát, Tạ Bật đã khai rõ thực tình: "Tô huynh... Tên thật là Mai Trường Tô... Chắc là phụ thân biết, chính là đương gia tông chủ Mai Trường Tô của thiên hạ đệ nhất đại bang Giang Tả minh đó..."Tạ Ngọc giật mình, sững sờ một hồi lâu mới nói: "Thảo nào ngay cả một hộ vệ dưới tay hắn cũng giỏi như thế... Thì ra là Mai lang Giang Tả, người đứng đầu Lang Gia bảng..."Đứng đầu Lang Gia bảng, Mai lang Giang Tả.Tuy Tạ Ngọc là thế gia thanh quý đứng hàng hầu tước nhưng cũng không thể không e ngại danh tiếng này."Chiếu khắp nhân gian như băng tuyết, hoa mai phủ một khúc Lâm Giang, biết hết anh hùng trong thiên hạ, cúi đầu Giang Tả có Mai lang". Đây là câu thơ bang chủ Thúc Kình Thiên của Tiếu Long
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-nha-bang/2216647/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.