Mai Trường Tô cho rằng cuộc triệu kiến đặc biệt lần này đã thuận lợi kết thúc, hơi thả lỏng một chút, cùng mọi người cất bước ra khỏi buồng lò sưởi.Ai biết vừa đi tới đầu cầu thang đã nghe thấy một giọng nữ trong trẻo dễ nghe vang lên sau lưng: "Tô tiên sinh, xin dừng bước".Mặc dù nàng chỉ gọi Tô tiên sinh dừng bước, nhưng đương nhiên tất cả mọi người đều dừng chân, đồng loạt quay đầu lại.Quận chúa Nghê Hoàng ung dung đi tới, mang đậm phong phạm con nhà võ, dường như hoàn toàn không để ý đến bao nhiêu ánh mắt đang nhnf mình, đi thẳng đến trước mặt Mai Trường Tô, mỉm cười: "Trong buồng lò sưởi thật sự quá bức bức, không hợp với một quân nhân như ta. Nếu Tô tiên sinh không ngại thì mời đi cùng ta ra trước lầu xem tình hình thi đấu bên dưới một lát?"Không cần nói vị này là quận chúa Nghê Hoàng dương danh thiên hạ mà cho dù chỉ là một người phụ nữ thông thường thì cũng không có lí do gì để từ chối, vì thế Mai Trường Tô mỉm cười lĩnh mệnh, nhỏ giọng dặn dò Phi Lưu rồi cùng quận chúa chậm rãi đi ra hành lang bên ngoài lầu gác.Phi Lưu lạnh mặt đứng yên ở chỗ cũ không động, ánh mắt như ngưng tụ thành thực chất nhìn thẳng về phương xa, cả người dường như đã biến thành một bức tượng.Nhưng ba vị quý công tử còn lại thì không thể giả làm tượng như hắn, cả ba đứng trên đầu câu thang không biết nên đi hay ở.Đi thì không yên tâm vì Mai Trường Tô, không đi thì nơi này lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-nha-bang/2216642/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.