Sau khi hai người chia tay, một người trở lại buồng lò sưởi, một người đi thẳng xuống lầu, Phi Lưu tự nhiên cũng bám sát theo sau.Từ lối đi bên cạnh lầu Nghênh Phụng đến lối vào khu lều gấm là một con đường lát gạch, các thị vệ đều ở vòng bảo vệ bên ngoài, đường đi cực kì vắng vẻ.Mai Trường Tô vừa chậm rãi đi vừa cúi đầu suy nghĩ, đến tận lúc Phi Lưu ở phía sau kêu lên một tiếng, chàng mới ngẩng đầu lên, nhìn thấy một bóng dáng cao lớn trước mặt.Mông Chí thân là thống lĩnh cấm quân, phụ trách an nguy của hoàng cung. Hoàng đế đã đến đây, trách nhiệm của ông ta hết sức nặng nề, phải tuần tra khắp nơi cực kì cẩn thận.Có điều Mai Trường Tô tới lầu Nghênh Phụng theo lệnh triệu của thái hoàng thái hậu, ông ta là người nắm giữ toàn cục đương nhiên không thể không biết, cho nên lúc này gặp Mai Trường Tô, ông ta cũng không hề đi tới kiểm tra mà chỉ tươi cười chào hỏi.Mai Trường Tô cũng mỉm cười, gật đầu đáp lễ. Hai người đều có việc của mình, dường như là ngẫu nhiên gặp nhau, ai cũng không có ý định dừng chân hàn huyên một hai câu.Tuy nhiên trong nháy mắt bọn họ đi qua cạnh nhau, môi Mai Trường Tô đột nhiên khẽ động, tiếng nói rất nhỏ nhưng ngữ điệu lại cực kì nghiêm khắc: "Nghe cho rõ, ngươi gọi hai người đó về hết cho ta!"***Trong khi Mai Trường Tô và quận chúa Nghê Hoàng ngắm cảnh tâm sự trên lầu Nghênh Phụng, tâm trạng mấy người trẻ tuổi trong lều gấm của Ninh Quốc hầu đều vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-nha-bang/2216640/quyen-1-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.