Lời vừa nói ra, toàn điện giật mình.Nhưng chỉ lát sau vẻ mặt mọi người đã hoàn toàn khác nhau.Việt quý phi cực kì căng thẳng, thái tử mặt như màu đất, Tĩnh vương và quận chúa lộ vẻ suy tư, hoàng hậu và Dự vương thầm lộ vẻ vui mừng, mà hoàng đế bệ hạ ngồi ở chủ vị trên cao thì mặt đầy mây đen, thoạt nhìn tâm tình cực kì phức tạp.Sau một thời gian im lặng hầu như làm người ta ngạt thở, hoàng đế Đại Lương giơ cánh tay hơi nặng nề lên gợi ý thái giám đến đây hồi bẩm lui ra."Việt phi... Ngươi còn có gì để nói nữa không?" Không còn nghiêm khắc như lúc trước, câu hỏi này của Lương đế lại cực kì chậm rãi và mệt mỏi, nhưng người khác nghe vào tai lại hết sức làm người ta sợ hãi.Lớp trang điểm diễm lệ trên mặt Việt quý phi đã không che lấp nổi gương mặt trắng bệch, sau khi quay lại đờ đẫn thoáng nhìn con yêu, bà ta đột nhiên xông tới quỳ xuống trước ngự tọa, ôm chặt chân hoàng đế Đại Lương, run rẩy kêu lên: "Oan uổng...""Đã đến lúc này mà ngươi còn muốn kêu oan?""Thần thiếp biết chính mình không oan". Việt quý phi ngẩng đầu lên, hai mắt đầy nước mắt, vẻ mặt cực kì đáng thương xót: "Nhưng thái tử oan uổng!""Ngươi nói gì?""Tất cả chuyện này đều là kế hoạch của thần thiếp, do thần thiếp sắp xếp. Thái tử không biết gì hết... Là thần thiếp nói dối muốn gặp Tư Mã Lôi, gọi thái tử mang Tư Mã Lôi vào cung, thái tử chỉ tuân theo lệnh mẹ mà thôi. Hoàng thượng cũng biết Tuyên nhi, nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-nha-bang/2216599/quyen-2-chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.