Ăn hết thức ăn, Nguyễn Túc định gọi thêm mấy món mang về cho An Nam và Trần Vưu An.
Lúc ra đến cửa quán cà phê, Nguyễn Túc trả lại áo cho Thẩm Nhiên: “Bên ngoài lạnh lắm, anh mau mặc vào đi.”
Thẩm Nhiên nhận lấy, sau khi mặc áo vào, rất tự nhiên cầm tay của cô gái nhỏ, giấu vào túi áo.
Môi Nguyễn Túc khẽ cong lên, lúm đồng tiền như ẩn như hiện.
Vào lúc này bên ngoài mưa đã bắt đầu lớn, gió lạnh xen lẫn mưa, lạnh thấu xương.
Đứng dưới lầu ký túc xá, Thẩm Nhiên kéo mũ áo khoác của Nguyễn Túc lên, đội lên đầu cho cô: “Em mau quay về đi.”
Nguyễn Túc nhìn anh, chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, không lên tiếng.
Thẩm Nhiên nhếch mày: “Sao thế hả?”
“Bây giờ vẫn còn sớm, chúng ta có thể ở cùng thêm chút nữa mà.”
“Bên ngoài lạnh lắm, đừng để bị cảm.” Thẩm Nhiên cách một lớp mũ xoa xoa đầu cô: “Ngày mai anh đến đón em đi ăn sáng, nhé?”
Nguyễn Túc bĩu môi, miễn cưỡng gật đầu.
Bọn họ đã hai ngày không gặp, cô không muốn cứ như vậy mà tách ra.
Thẩm Nhiên rũ mắt, thấy vẻ mặt thất vọng của cô bé con, cổ họng phát ra tiếng cười thật thấp, lúc cô muốn xoay người rời đi thì nhẹ giọng gọi: “Nguyễn Túc.”
Nguyễn Túc lại nhìn về phía anh lần nữa, theo bản năng: “Dạ…”
Chưa kịp nói hết câu, toàn bộ ánh sáng trước mặt cô đều tối lại, đôi môi vừa ấm vừa lạnh của anh đặt lên môi cô.
Lông mi Nguyễn Túc hơi lay động một chút, mở mắt ra nhìn anh.
Thẩm Nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-nghe-nhip-tim-anh/454094/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.