Thẩm Nhiên đi đến quầy thu ngân, mở tủ lạnh lấy một chai nước, lúc uống được nửa chai, ánh mắt quét qua chiếc đàn cello đặt trong góc, động tác trên tay dừng lại một chút.
Anh vặn nắp chai, nghiêng người cong hai ngón tay lại gõ lên đầu vai Tần Hiển, giọng nói trầm thấp khàn khàn, còn có một chút ủ rũ: “Người đâu rồi.”
Tần Hiển đang chơi game, nhất thời không kịp phản ứng lại: “Cái gì?”
“Nguyễn Túc đi đâu rồi?”
“À, Lâm Vị Đông dẫn cô ấy đi ra ngoài, chắc là ở quán cà phê gần đây.”
Chân mày Thẩm Nhiên cau lại không dấu vết, nhanh chóng xoay người rời đi.
Anh đến quán cà phê, đúng lúc Lâm Vị Đông hỏi câu kia: “Em muốn biết quá khứ của Thẩm Nhiên không?”
Thẩm Nhiên không bước lên, im lặng đứng yên tại chỗ.
Trong nháy mắt, đột nhiên anh nghĩ để cho Nguyễn Túc biết quá khứ mình là loại người như thế nào cũng tốt.
Biết rồi có lẽ cô sẽ rời xa anh ngay.
Thẩm Nhiên đút một tay trong túi quần, mắt đen dừng trên bóng dáng thẳng tắp của cô gái nhỏ, môi mỏng mấp máy.
—“Nếu nó một mực không muốn nói thì sao?”
—“Vậy em cũng không hỏi nữa.”
Giây phút nghe được câu trả lời đó của cô gái nhỏ, cổ họng Thẩm Nhiên khô khốc, cánh tay buông thõng bên người dần dần thu lại.
Cho dù đã từng ở đỉnh cao huy hoàng và vinh quang, hay là khoảnh khắc giải nghệ hèn hạ không thể chấp nhận được.
Giờ đây tất cả dường như đều khôngcòn quan trọng.
*
Nguyễn Túc mở to mắt, giống như bị lời nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-nghe-nhip-tim-anh/454072/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.