Thế là, chúng tôi tới quán lẩu, vừa ăn vừa điều tra chân tướng.
Đối với tên nhóc mà nói, đây tuyệt đối là Hồng Môn yến*, nhưng cậu ta rấtbiết thích ứng trong mọi hoàn cảnh, gọi món ăn đầy bàn, sau khi ăn uốngno say, cuối cùng cũng mở miệng: "Anh Hoa phái chúng tôi tới bảo vệDương tiểu thư, ngoài ra, anh ấy không bỏ Dương tiểu thư."
"Ngày hôm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Tôi hỏi.
"Chúng tôi là thuộc hạ cũng không rõ lắm, khi đó là đêm khuya, đột nhiên vanglên tiếng đấu súng trong phòng anh Hoa, chúng tôi vội vàng chạy vào xemxét, kết quả vừa mở cửa đã thấy anh Hoa đỡ đạn cho Dương tiểu thư."
Nói tới đây, tên nhóc đừng lại, gắp miếng thịt bò trong nồi lẩu ra, đangđịnh cho vào miệng thì bị tôi dùng đũa cướp lấy: "Cậu nói, Hoa Thành bịthương vì bảo vệ Chí Chí!"
"Không sai, khi đó Dương tiểu thưđang bận cướp súng của tên phản bội, tên kia cuống lên sợ cô ấy phảnkích liền bắn cô ấy, anh Hoa lên phía trước chắn lại."
"Hóa ra là như vậy." Tôi gật gật đầu, lỏng đũa.
Tên nhóc vội vàng cho miếng thịt bò vào miệng, sợ chậm một bước lại bị tôi chặn lại, nhưng ăn vội quá nghẹn trắng mắt.
"Vậy theo cậu thấy, Hoa Thành đối với Chí Chí có tốt không?" Tôi tiếp tục hỏi.
Tên nhóc uống cốc rượu lớn, cuối cùng miếng thịt bò cũng trôi xuống: "Saocó thể không tốt chứ? Bưng trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan,chúng tôi trên dưới đều nói, anh Hoa quả thật coi Dương tiểu thư như hòn ngọc quý trên tay."
Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gieng-hac-am/1299472/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.