Tĩnh vương gạt áo bước ra khỏi hàng, quỳ xuống. “Nhi thần biết tội.”
Hoàng đế Đại Lương lạnh lùng “hừ” một tiếng, nói: “Trẫm hỏi ngươi, tại sao ngươi biết quận chúa gặp nạn để xông vào cứu quận chúa đúng lúc?”
Tĩnh vương vẫn đang suy nghĩ xem khi Hoàng đế Đại Lương hỏi câu này mình sẽ phải trả lời thế nào, nhưng đến lúc ông ta hỏi, hắn vẫn chưa nghĩ ra được câu trả lời hợp lý nên nhất thời có phần do dự.
Tới cứu quận chúa là bởi vì Mai Trường Tô bảo hắn đến, nhưng tại sao Mai Trường Tô lại biết quận chúa gặp nạn thì hắn không hề biết, cho nên không dám tùy tiện khai tên chàng ra.
“Thế nào? Vấn đề này ngươi không trả lời được sao?” Hoàng đế Đại Lương đợi một lát, giọng nói dần trở nên nghiêm khắc.
“Không... Nhi thần... nhi thần là... bởi vì...”
“Hồi bẩm phụ hoàng.” Một giọng nói bình tĩnh đột nhiên vang lên. “Là nhi thần nhờ Tĩnh vương đến.”
“Ngươi?” Hoàng đế Đại Lương cau mày. “Thế làm sao ngươi biết được?”
“Là thế này...” Dự vương tiến lên một bước, kính cẩn nói. “Nhi thần vào cung vấn an mẫu hậu, đi vào từ cửa Phổ Thanh, ngang qua cung Chiêu Nhân, lại gặp thị nữ của quận chúa bối rối chạy đi cầu cứu, nói tình hình bên trong có gì không ổn lắm. Nhi thần biết chuyện này không thể xem thường, thà rằng mình tính sai phải chịu tội tự ý xông vào chứ không thể để quận chúa xảy ra chuyện vì sự do dự của mình, nhưng nhi thần tự biết võ công quá kém, sợ chưa vào được nội viện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/44647/quyen-1-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.