Thực ra người này cũng không thể coi là khách, bởi vì Tuyết Lư nơi Mai Trường Tô đang ở bây giờ vốn đã ở trong nhà người đó. Chỉ có điều thời gian dài vừa rồi, bà chưa từng tới thăm chàng lấy một lần.
Mặc dù troong lòng rất bất ngờ, Mai Trường Tô cũng không thể hiện ra ngoài mặt, chàng nhẹ nhàng trấn an Phi Lưu vừa nghe tiếng chạy ra quay trở lại phòng rồi mỉm cười, khom người thi lễ với trưởng công chúa Lỵ Dương.
“Bên ngoài đã nổi gió rồi, nghe nói Tô tiên sinh thân thể không được khỏe, chúng ta vào trong phòng nói chuyện.” Vẻ mặt trưởng công chúa lạnh nhạt nhưng giọng điệu vẫn có thể coi là nhã nhặn, thấy Mai Trường Tô nghiêng người nhường đường, bà cũng không khiêm nhường mà đi thẳng vào trong phòng rồi cởi chiếc áo choàng lụa màu vàng ra vì không khí trong phòng quá ấm áp.
Lần này bà lặng lẽ đến đây một mình, bên cạnh đương nhiên không có thị nữ, Mai Trường Tô liền tiến lên đỡ áo choàng cho bà, treo lên giá áo bên cạnh, lại lấy ấm trà vẫn được ủ kín ra rót cho bà một ly trà nóng.
Công chúa Lỵ Dương bưng ly trà nhưng vẫn không đưa lên miệng mà chỉ áp sát vào lòng bàn tay như ủ ấm, sau một lúc lâu mới nói: “Muộn như vậy còn đến quấy rầy tiên sinh, thật sự bất tiện, nhưng nếu đến sớm, ta lại sợ...”
Thấy bà nói một nửa rồi dừng lại, Mai Trường Tô khẽ cười, nói nốt nửa câu sau: “Công chúa sợ đến sớm, Cảnh Duệ vẫn còn ở đây. Nói vậy nghĩa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/44645/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.