Trong khi Mai Trường Tô và quận chúa Nghê Hoàng ngắm cảnh tâm sự trên lầu Nghênh Phụng, tâm trạng mấy người trẻ tuổi trong lều gấm của Ninh Quốc hầu đều bồn chồn không yên. Lúc chàng vừa về đến nơi, mấy người đều vội đến vây quanh.
“Quận chúa nói chuyện gì với huynh?” Ngôn Dự Tân tò mò xông tới trước tiên.
Mai Trường Tô nở nụ cười đầy ẩn ý, nháy mắt, nói: “Quận chúa khen ta giống một con kỳ lân…”
“Kỳ lân?” Ngôn Dự Tân sững sờ một lát. “Là loại thánh thú không giống hươu, không giống ngựa, không giống trâu cũng không giống lừa đó hả? Huynh xác định đây là quận chúa khen huynh chứ?”
“Nói vớ vẩn gì thế?” Tạ Bật đẩy hắn sang bên cạnh. “Quận chúa khen Tô huynh là kỳ lân tài tử!”
Mai Trường Tô liếc Tạ nhị công tử một cái nhưng không nói gì. Tạ Bật lập tức phản ứng lại, đỏ bừng mặt vì nhận ra mình vừa lỡ lời.
Có điều Ngôn Dự Tân không vặn hỏi tiếp mà lại vô cùng cao hứng kéo Mai Trường Tô qua một bên để ba hoa vừa rồi có trận đấu nào hay, ngay cả Tiêu Cảnh Duệ dù thần sắc khẽ động cũng làm như không nghe thấy, chỉ quay ra gọi người hầu ngoài lều mang trà nóng vào.
Mai Trường Tô không khỏi cảm khái trong lòng.
Ngôn Dự Tân và Tiêu Cảnh Duệ, một xuề xòa không hề có tâm cơ, một mềm mỏng đơn thuần, hiền lành tốt bụng nhưng cả hai lại nhạy cảm hơn Tạ Bật đã chìm vào chính sự quyền mưu, ít nhất họ cũng biết những lời nào có nghe thấy cũng phải làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/44641/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.