“Huynh thử nghĩ xem, bây giờ gánh nặng trên người hắn ngày càng nặng, khó tránh khỏi sẽ cảm thấy mệt mỏi.” Mai Trường Tô than thở. “Bên cạnh ta còn có nhiều người để dốc bầu tâm sự, còn hắn thì có ai? Triều thần, thuộc cấp, mưu sĩ… Tĩnh phi nương nương mặc dù có thể chia sẻ với hắn nhưng dù sao cũng cách cung cấm.”
Nghe chàng nói như vậy, Mông Chí không khỏi ngẩn ra một hồi lâu, trong lòng vô cùng chua xót, định nói mấy câu nhưng nhìn khuôn mặt buồn rầu của Mai Trường Tô không nói nên lời.
“Tông chủ.” Giọng nói của Chân Bình đột nhiên vang lên ngoài cửa. “Niếp tướng quân tỉnh rồi.”
Mai Trường Tô lập tức mỉm cười, cầm cánh tay Mông Chí, nói: “Đi, chúng ta đi đến chỗ Niếp đại ca. Vệ Tranh vẫn ở trong phòng huynh ấy, chúng ta đến nữa, nhất định huynh ấy sẽ rất vui.” Thấy chàng ít khi được vui vẻ như vậy, Mông Chí đột nhiên cảm thấy ngơ ngác, dường như lại nhìn thấy tiểu tướng quân mặc áo bào màu bạc với nụ cười rực rỡ năm đó kêu lên: “Đi, chúng ta đi tìm Niếp đại ca để thi bắn tên!” Nhưng chỉ sau nháy mắt, cảnh tượng trước mắt lại hiện ra rõ ràng, chỉ có khuôn mặt yếu ớt và nụ cười nhạt, không còn có những dấu vết của ngày xưa.
“Tiểu Thù!” Đại thống lĩnh cấm quân giữ vai chàng, buột miệng nói: “Ta cho rằng… vẫn nên nói với Tĩnh vương.”
Gần đây, thượng thư bộ Hình Thái Thuyên vô cùng bận rộn, bởi vì sau khi Huyền Kính ti chỉ còn là danh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886497/quyen-3-chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.