“Nhi thần hộ giá đến chậm, để phụ hoàng và mẫu phi phải kinh sợ.” Tiêu Cảnh Diễm ôm quyền, nói. “Bên ngoài còn rất nhiều việc cần giải quyết. Đêm qua không phải tất cả mọi người đều trốn vào tẩm điện, tôn thất và chúng thần có ngưởi tử nạn, cấm quân khổ chiến gần năm ngày, thương vong cũng rất nặng nề, nhi thần còn phải giúp đỡ Mông đại thống lĩnh xử lý. Sau khi sắp xếp thỏa đáng hết thảy, nhi thần sẽ trở lại vấn an phụ hoàng và mẫu phi.”
“Đúng thế.” Nghe vậy, Hoàng đế Đại Lương cũng không khỏi buồn bã. “Trẫm sẽ trợ cấp đầy đủ cho những người ngộ hại lần này và các binh sĩ tận trung hộ giá. Bây giờ quả thật mọi chuyện còn chưa xong, trẫm không muốn làm mất thời giờ của ngươi nữa, nên xử lý thế nào ngươi cứ quyết định.”
Tĩnh vương đứng dậy bái lạy lần nữa rồi nhanh chóng lui ra ngoài.
Tĩnh vương phải lập tức giải tán những người khác trong điện để họ về giải quyết công việc của mình.
Mai Trường Tô cũng nhân cơ hội rời khỏi tẩm điện, không ngờ vừa mới đi đến giếng trời ở ngoại điện lại gặp Tĩnh vương và Mông Chí đang đứng ở đó. Chàng vội quay lại xem, may mà Phi Lưu đã lôi Răng Phật đi chơi đâu đó rồi.
“Vừa rồi ở chỗ phụ hoàng ta không tiện chào hỏi.” Tĩnh vương quan sát Mai Trường Tô một lát. “Tiên sinh vẫn khỏe chứ?”
“Ta vẫn rời xa tiền tuyến, có gì mà không khỏe chứ?” Mai Trường Tô đưa mắt nhìn quanh, thấy vết máu còn dính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886495/quyen-3-chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.