“Ngươi?" Tĩnh vương chấn động toàn thân, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. "Ngươi cứu kiểu gì?"
Mai Trường Tô không trả lời ngay mà chậm rãi đi đến bức tường phía đông. Trên bức tường bằng đá gồ ghề có treo một thanh trường kiếm dùng để trang trí, chàng đưa tay rút kiếm ra, ánh sáng lạnh chiếu thẳng vào mắt, lại đưa tay khẽ búng mũi kiếm, làm phát ra âm thanh réo rắt như rồng ngâm.
Tiêu Cảnh Diễm lập tức hiểu ra, liền hít sâu một hơi. "Tiên sinh định cướp ngục?"
"Không sai.”
"Nhưng đó là đại lao của Huyền Kính ti, còn canh phòng nghiêm ngặt hơn cả thiên lao, hơn nữa nơi này dù sao cũng là kinh thành."
"Ta biết đây là hạ sách, nhưng vấn đề là có thượng sách nào không?" Sắc mặt Mai Trường Tô lạnh lùng như sắt đá. "Bệ hạ tuyệt đối sẽ không ân xá Vệ Tranh, cho nên dù có cố gắng thế nào trước mặt bệ hạ cũng không có tác dụng, ngược lại còn rơi vào bẫy chia rẽ mối quan hệ giữa điện hạ với bệ hạ của Hạ Giang và Dự vương. Đây vốn là chuyện dù thế nào cũng phải trả giá, sao có thể có cách chu đáo vẹn toàn lại không phải chịu thương tổn được? Đã quyết định làm thì đương nhiên phải tốc chiến tốc thắng, càng kéo dài thì gai sẽ đâm càng sâu, không muốn thấy máu thì làm sao rút được mũi gai này ra?"
"Đã như vậy thì ta cũng không thể để một mình Giang minh của tiên sinh làm được." Tĩnh vương đứng thẳng người lẫm liệt nói: "Trong phủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886485/quyen-3-chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.