Sau khi trở lại Tô trạch, Mai Trường Tô lập tức lên giường nghỉ ngơi, bởi vì chàng biết tối nay chàng sẽ không có đủ thời gian để ngủ.
Quả nhiên vừa đến canh ba, Phi Lưu đã đến bên giường chàng thầm thì: “Gõ cửa!”
Chàng nhanh chóng thức dậy, chỉnh qua y phục, tóc tai, dỗ Phi Lưu chờ bên ngoài rồi vội vã đi vào lối mật thất.
Tĩnh vương đang ngồi ở vị trí chàng thường ngồi trong mật thất, cúi đầu như đang trầm tư. Đến lúc nghe thấy tiếng bước chân của Mai Trường Tô, Tĩnh vương mới ngẩng đầu, vẻ mặt có thể coi là bình tĩnh, chỉ có điều trong đôi mắt lại lấp lánh thứ ánh sáng phức tạp.
“Điện hạ!” Mai Trường Tô hơi khom mình hành lễ. “Ngài đến rồi!”
“Dường như ngươi đã biết trước ta sẽ đến.” Tĩnh vương đưa tay ra hiệu cho chàng ngồi xuống. “Tô tiên sinh hôm nay thể hiện trong thiên lao thật sự đặc sắc, ngay cả người như Tạ Ngọc cũng có thể bị ngươi đùa bỡn trong lòng bàn tay. Kỳ lân tài tử đúng là danh bất hư truyền."
“Điện hạ quá khen.” Mai Trưòng Tô bình thản nói. “Có điều ép được Tạ Ngọc nói thật, ta cũng yên tâm hơn rất nhiều. Vốn ta vẫn lo lắng Hạ Giang cũng có ý phò tá Thái tử. Thân là chưởng ti của Huyền Kính ti, hắn không phải người dễ đối phó. Bây giờ đã có thể khẳng định hắn không hề muốn dính dáng vào tranh giành phe phái, giữa hắn và Hạ Đông cũng có hiềm khích nội bộ cần giải quyết, cuối cùng chúng ta có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886476/quyen-2-chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.