Trác Đỉnh Phong ngơ ngác đưa ánh mắt nhìn vị Mai lang Giang Tả này, run run nói: “Xin tiên sinh chỉ giáo.”
“Bởi vì hắn không thể đánh cược. Hắn không thể để một người có thù giết con với mình nắm được bí mật trí mạng của mình. Trước kia ngài cho rằng ngài và hắn hợp tác với nhau, nhưng bây giờ ngài đã biết rõ hắn chỉ lợi dụng ngài, thậm chí cả việc thành thân của con cái cũng chỉ là một thủ đoạn của hắn mà thôi. Giữa ngài và hắn đã không còn có bất cứ sự tín nhiệm nào nữa rồi.”
Lúc nói những lời này, ánh mắt Mai Trường Tô thoáng nhìn khuôn mặt trắng bệch của Trác Thanh Diêu rồi than một tiếng: “Đáng buồn, mặc dù hôn sự này là thủ đoạn của Tạ Ngọc nhưng lại là lương duyên thật sự đối với Trác công tử và Tạ tiểu thư... Có điều, Tạ tiểu thư dù sao cũng là thê tử của Trác công tử, con của Tạ tiểu thư cũng là con của Trác công tử. Chỉ cần mọi người đều có thể thoát nạn thì chưa chắc mọi chuyện đã đi vào tuyệt lộ.”
Trác Thanh Diêu dùng tay che miệng, ho dữ dội một hồi, sau đó lau vết máu trên khóe môi, nặng nề nhắm mắt lại
“Tô tiên sinh.” Sắc mặt chán nản, Trác Đỉnh Phong bám vai con trai, nhỏ giọng nói. “Ta biết vì sao hôm nay tiên sinh lại giúp đỡ ta... Nhưng vì cái gọi là đại nghĩa phò tá Thái tử, ta đã đi nhầm một bước nên mới có đại nạn hôm nay, ta thật sự không muốn lún sâu hơn nữa...”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886473/quyen-2-chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.