Sau tiết xuân phân, thời tiết mỗi ngày một ấm áp, hơi ấm xuân bao bọc cây cối, đào hạnh ngoài thành đã đâm chồi, thảm cỏ dần chuyển sang xanh mướt, một số người nóng vội đã cởi áo bông nặng nề đi ra ngoài thành đạp thanh.
Tiêu Cảnh Duệ và Ngôn Dự Tân cũng tới nhà hẹn mấy lần nhưng Mai Trường Tô vẫn sợ lạnh không muốn ra ngoài nên hai người bọn họ đành phải đi du ngoạn trước.
nói đến phong cảnh đẹp thì Kim Lăng có rất nhiều, trong đó thích hợp nhất để đi du xuân là bờ đê liễu rủ quanh hồ Phủ Tiên, sườn dốc hoa lê ở chân núi Vạn Du và vườn đào ở trấn Hải Thập.
Ba nơi thắng cảnh này đều nằm ở phía nam kinh thành, vì vậy trên đường cái quan từ cổng thành nam đi ra hết sức náo nhiệt, thậm chí hai bên đường còn họp chợ tạm bán các đồ quà bánh ăn vặt, nước trà và các loại đồ chơi làm bằng tay, khách khứa tấp nập, làm ăn rất tốt.
trên đường đạp thanh về thành, Tiêu Cảnh Duệ phát hiện một bộ búp bê bằng sứ mũm mĩm, cảm thấy mỗi con đều có một vẻ ngây thơ, đáng yêu khác nhau, định mua về tặng muội muội đang muộn phiền đợi đến ngày sinh nở ở nhà.
Chủ quán vội dùng giấy bản bọc từng con búp bê lại bỏ vào trong hộp. Ngôn Dự Tân khát nước, không kiên nhẫn chờ đợi, một mình đi sang quán trà gần đó ngồi uống trà.
một lát sau Tiêu Cảnh Duệ xách chiếc hộp đựng búp bê đi tới, cẩn thận đặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886468/quyen-2-chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.