“Đồ vô dụng, cút! Tất cả đều cút ra ngoài cho bản vương!” một tiếng quát mắng vang lên từ thư phòng Dự vương phủ, ngay sau đó hai thị nữ loạng choạng bò ra, trong đó một thị nữ bị nước trà hắt ướt nửa chiếc váy mỏng, một thị nữ khác trên tay cầm mấy mảnh chén vỡ, mặt hai người đều tái mét, nơm nớp lo sợ, thậm chí mái tóc cũng hơi rối vì chạy quá nhanh.
“Vương gia làm sao vậy?” một giọng nói dịu dàng vang lên, hai thị nữ ngẩng đầu nhìn rồi vội vàng quỳ xuống.
“Bẩm vương phi, vương gia chê trà nóng... Đều là các nô tì hầu hạ không tốt...”
Dự vương phi khẽ nhíu hai hàng lông mày lá liễu, bước nhanh đi tới trước cửa thư phòng, thấy cửa chỉ khép hờ liền đưa tay đẩy ra rồi bước vào.
“Ai lại đi vào? Bản vương bảo các ngươi cút, cút ngay!”
“Vương gia...” Dự vương phi nói khẽ. “Cáu giận tổn hại sức khỏe, xin vương gia giữ gìn quý thể.”
Dự vương thoáng giật mình, xoay người lại, miễn cưỡng áp chế cơn giận trong lòng. “Là nàng à? Có chuyện gì không?”
“Xuân mới sắp đến, thiếp đã lên danh sách lễ vật kính hiếu phụ hoàng và mẫu hậu, muốn mời vương gia xem xem có gì không ổn hay không.”
Dự vương đưa tay nhận tờ lễ đơn màu vàng nhạt thê tử đưa, nhanh chóng nhìn qua một lượt rồi trả lại. “Nàng biết rõ sở thích của mẫu hậu nhất, năm nào mẫu hậu cũng hài lòng, năm nay vẫn làm theo ý nàng thôi,”
“Vâng.” Dự vương phi cất lễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886459/quyen-1-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.